Kênh thủy lợi bỏ hoang rồi lại xin tiền lấp: Đây là khắc phục hay lặp lại sai lầm?

Một con kênh được xây bằng hàng chục tỷ, rồi nằm im. Và khi chưa kịp hiểu hết vì sao nó không vận hành hiệu quả, một đề xuất mới lại xuất hiện: thêm tiền để… lấp lại. Nghe như một vòng tròn khép kín, nơi mỗi quyết định đều kéo theo một quyết định khác — tốn kém hơn, nhưng chưa chắc rõ ràng hơn.

Châm biếm ở chỗ, đầu tư ban đầu được trình bày như giải pháp, còn chi phí “khắc phục” lại trở thành giải pháp tiếp theo. Hai lần chi ngân sách, nhưng giá trị sử dụng cuối cùng vẫn là dấu hỏi. Điều khiến người ta băn khoăn không chỉ là số tiền, mà là cách những quyết định ấy được đưa ra. Trong đầu tư công, sai sót có thể xảy ra. Nhưng điều quan trọng là cách hệ thống học từ sai sót đó. Nếu quy trình đánh giá, giám sát và phản biện không đủ mạnh, thì những dự án “làm rồi sửa” rất dễ lặp lại. Và mỗi lần lặp lại, niềm tin của người dân lại hao hụt thêm một phần.

Không phải mọi công trình đều thất bại, nhưng những ví dụ như vậy khiến người ta đặt câu hỏi về thứ tự ưu tiên và trách nhiệm giải trình. Khi một dự án không đạt kỳ vọng, ai sẽ đứng ra giải thích? Và quan trọng hơn, cơ chế nào đảm bảo lần sau sẽ không đi vào vết xe cũ? Cuối cùng, câu chuyện không dừng ở một con kênh. Nó phản ánh một bài toán lớn hơn: làm sao để mỗi đồng ngân sách tạo ra giá trị thực, thay vì trở thành chi phí cho những vòng lặp sửa sai.

https://www.facebook.com/share/v/1BgoyTAyix/