Việc ông Lê Minh Hưng trở thành Thủ tướng, được chế độ quảng bá như một làn gió mới của tầng lớp „kỹ trị“. Nhưng đằng sau cái nhãn Thống đốc Ngân hàng và nền tảng tài chính chuyên sâu, dường như một kịch bản „bình mới rượu cũ“ trong bộ máy điều hành nhiệm kỳ 2026-2030.
Cụ thể, con số tăng trưởng 10% mỗi năm mà bộ máy nhiệm kỳ 2026-2031 đặt ra là một minh chứng cho “cái bánh vẽ”. Với tư duy của một người làm tài chính, ông Hưng thừa biết đây là con số không tưởng trong bối cảnh hiện tại. Liệu Ông sẽ dùng kiến thức để phản biện, hay sẽ dùng „kỹ thuật ngân hàng“ để bòn rút nguồn lực xã hội, nhằm phục vụ cho bằng được cái ý chí chính trị ngạo nghễ đó?
Thực tế, việc đặt ra các mục tiêu, các lời tuyên bố hùng hồn thì rất dễ, nhưng thực hiện những lời hứa đó lại là chuyện khác. Đến nay, vẫn chưa thấy Đảng Cộng sản hay ông Lê Minh Hưng đưa ra kế hoạch, chương trình hành động để đạt con số tăng trưởng cao như vậy. Điều đáng nói, chẳng có phản biện độc lập nào được tham vấn khi chính quyền tô vẽ con số đẹp này. Vì thế, có thể nói, con số tăng trưởng cao chỉ là một quyết định chính trị thiếu cơ sở. Nếu bằng cấp và sự trẻ tuổi chỉ là „lớp sơn“ để che đậy cho một cỗ xe cũ kỹ vận hành bằng áp đặt, thì khát vọng „vươn mình“ thực chất chỉ là một cái bẫy nợ nần mới trên vai người dân.










