Mỗi năm đến 30/4, mạng xã hội lại chia làm nhiều mảnh. Người hô vang tự hào, người tranh luận nảy lửa, người chọn im lặng. Còn tụi tôi — thế hệ sinh sau chiến tranh — đứng giữa, không phải không hiểu lịch sử, mà là đang đối diện một thực tại khác, ít hào quang hơn những gì được kể.
Tụi tôi không biết mùi bom đạn, nhưng lại quen với cảm giác chia ly kiểu mới: cha mẹ xa nhau vì cơm áo, bạn bè tản đi khắp thế giới. Có đứa bay hợp pháp, có đứa chọn con đường mờ ám, chỉ để đổi lấy một cơ hội sống “dễ thở” hơn. Hòa bình, nếu chỉ là không có tiếng súng, thì tại sao cuộc sống vẫn đầy những cuộc rời đi lặng lẽ? Trên ghế nhà trường, tụi tôi học về những “kẻ thù xa xôi”. Nhưng lớn lên, chính những nơi ấy lại trở thành giấc mơ của không ít người. Nghe chua chát, nhưng đó là nghịch lý có thật — và tụi tôi là những người đang sống trong nghịch lý đó.
Có người bảo tụi tôi vô ơn. Nhưng thử hỏi, nếu cơ hội bị chia phần bởi xuất thân, nếu nỗ lực không đủ để đổi lấy một vị trí xứng đáng, thì lòng biết ơn có đủ để giữ người ta ở lại? Khi những “miếng ngon” dường như đã có chủ, thì khát vọng cũng dần biến dạng thành lựa chọn rời đi. Châm biếm thay, người trẻ được dạy phải yêu nước, nhưng khi muốn ở lại để xây dựng, lại phải tự hỏi: “Liệu có chỗ cho mình không?” Hòa bình, rốt cuộc, không chỉ là quá khứ được nhắc lại — mà phải là hiện tại có thể sống được. Tụi tôi không phủ nhận lịch sử. Tụi tôi chỉ đang hỏi một điều đơn giản: nếu hòa bình là thành quả lớn nhất, thì tại sao nhiều người vẫn phải đi tìm một cuộc sống bình yên ở nơi khác?
https://www.facebook.com/share/p/1HqrddmuyJ/










