Trong những ngày gần đây, mạng xã hội đang lan truyền lời phát biểu thẳng thắn của nguyên Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Lê Doãn Hợp, khi cho rằng: “… làm quan tối kỵ dùng quyền lực để kiếm ăn, không chết vì lưới người cũng sẽ chết vì lưới trời”.
Đây không chỉ là một lời cảnh tỉnh đanh thép về đạo đức công vụ cho các chính khách ở Việt Nam, mà còn trở thành một tấm gương soi chiếu sắc nét vào thực trạng chính trường ở Ba Đình hiện nay.
Trong bối cảnh chuyển giao quyền lực và công cuộc đốt lò đang ở giai đoạn mang tính bước ngoặt, thông điệp vừa kể đã đặt lên vai Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm, những bài học và phép thử nghiêm khắc về cách thức vận hành và kiểm soát quyền lực tối cao.
Theo giới chuyên gia, trong bất kỳ xã hội nào, người giữ các vị trí lãnh đạo, quản lý trong bộ máy nhà nước đồng nghĩa với việc được nhân dân ủy thác quyền lực, nhưng nó là một thứ quyền lực mang bản chất công để phục vụ lợi ích chung cho cộng đồng và sự phát triển của đất nước.
Tuy nhiên, ranh giới giữa người đầy tớ của dân và việc họ biến quyền lực của nhà nước thành công cụ cá nhân lại vô cùng mong manh, nó dễ dàng bị phá vỡ trong chớp mắt bởi lòng tham.
Khi những người nắm giữ các trọng trách tối cao vì lòng tham họ sa ngã vào việc dùng quyền lực để kiếm ăn, họ đã biến quyền lực thành một món hàng để trục lợi, mua bán và đổi chác vì lợi ích nhóm, và điều đó đã gây xói mòn nghiêm trọng niềm tin của công chúng.
Trên thực tế, hàng loạt đại án tham nhũng chấn động chính là minh chứng rõ ràng nhất cho sự hiện hữu của cái gọi là “lưới người”. Đó là hệ thống luật pháp, các cơ quan thanh tra, kiểm tra, và hệ thống báo chí là tai mắt của xã hội.
Cho dù lưới người có thể có lúc thưa, lúc dày, và có lúc bị thao túng bởi các nhóm lợi ích thượng tầng, nhưng với quyết tâm không có vùng cấm, không có ngoại lệ, luật pháp Nhà nước sẽ luôn luôn ngày càng siết chặt.
Những bản án nghiêm khắc, những giọt nước mắt muộn màng trước vành móng ngựa của hàng loạt quan chức cấp cao, bất ngờ bị ngã ngựa chính là cái kết cục nhãn tiền cho những kẻ dám xem thường phép nước.
Đối với người đang nắm giữ đỉnh cao quyền lực như Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm, bài học về lưới người càng trở nên dễ nhận thấy khi chính ông từng là người trực tiếp điều hành của Bộ Công An vốn là thanh bảo kiếm của chế độ.
Tuy nhiên, vẫn theo giới chuyên gia, điều đáng sợ hơn cả lưới người chính là lưới trời, là điều thường được hiểu là luật nhân quả. Có những kẻ bằng thủ đoạn chính trị hoặc nhờ vào vị thế độc tôn để lách qua được các kẽ hở của luật pháp, giữ được cái danh và khối tài sản bất chính khổng lồ.
Thế nhưng, chắc chắn những kẻ như Tô Lâm họ không bao giờ có được sự thanh thản, khi nỗi lo sợ bị phơi bày sai phạm sẽ “ám ảnh” và gặm nhấm họ mỗi ngày cho đến cả khi chết họ cũng nhắm mắt không yên.
Hơn thế nữa, cái chết về mặt danh dự, với sự khinh rẻ của xã hội mới chính là chiếc lưới trời bủa vây dai dẳng nhất mà không một thế lực chính trị hay tiền bạc nào có thể mua hay trốn chạy được.
Triết lý nhân sinh và đạo trị quốc luôn đòi hỏi người làm quan muốn bền vững, muốn lưu danh tiếng thơm thì phải biết sợ luật pháp, sợ nhân quả và phải biết sợ chính sự tha hóa của bản thân mình.
Xin đừng quên, quyền lực lớn luôn đi kèm với trách nhiệm lớn, chứ không phải là khi có đặc quyền lớn chỉ để vun vén cho lợi ích cá nhân hay phe cánh của mình. Đây chính là bài học cho bất kỳ ai bước chân vào con đường làm công bộc cho dân.
Ông Tô Lâm đừng quên, chỉ khi nào người cầm quyền tối cao hiểu sâu sắc rằng quyền lực là để cống hiến chứ không phải để kiếm ăn, thì bộ máy nhà nước mới thực sự trong sạch, và lòng dân mới thực sự yên lòng.
Trà My – Thoibao.de










