Hồi chuông cảnh báo cho chuỗi cung ứng xăng E10

Một vở kịch hoành tráng mang tên “Cam kết xanh và An ninh năng lượng” vừa được hạ màn, kéo theo màn „gọi hồn“ ngoạn mục nhất lịch sử công nghiệp Việt Nam. Chỉ sau một đêm khai tử xăng khoáng, những „xác sống nghìn tỷ“ – các nhà máy ethanol thời „quả đấm thép“ – bỗng dưng bật nắp quan tài, rũ bùn đứng dậy sau 12 năm đắp chiếu rỉ sét.

Đằng sau bức bình phong bảo vệ môi trường hào nhoáng ấy là một sự thật trần trụi: Hàng trăm tỷ đồng lại tiếp tục được đổ vào để đại tu những cỗ máy lỗi thời. Tiền đó ở đâu ra nếu không phải móc từ hầu bao của người tiêu dùng? Cay đắng hơn, thứ „quyền lực tự chủ“ được ca ngợi thực chất là một cú lừa ngoạn mục. Nguồn sắn nội địa cạn kiệt, các nhà máy rách nát này dù vắt kiệt sức cũng chỉ đáp ứng chưa đầy 30% nhu cầu. Để có xăng E10, chúng ta phải ngửa tay nhập khẩu tới 70% lượng cồn từ Mỹ và Brazil.

Hóa ra, chiến dịch xanh hóa này không phải để cứu bầu khí quyển, mà là để cứu vớt những sai lầm thế kỷ trong quá khứ. Người dân không chỉ phải trả tiền cho xăng, mà đang phải trả giá cho những di sản thất bại của một thời đại hào nhoáng nhưng rỗng tuếch!

https://www.facebook.com/share/p/1LNDsCWKD3/