GDP tăng trưởng là tin vui. Nhưng nếu những con số đẹp trên báo cáo không đồng hành với bữa cơm, tiền thuê nhà và thu nhập của người dân thì niềm vui ấy vẫn có một khoảng cách rất lớn. Mục tiêu tăng trưởng từ 10% trở lên nghe đầy khí thế, nhưng bước ra đường lại bắt gặp không ít khu chợ vắng khách, tiểu thương ngồi dài cổ chờ người mua, cửa hàng đóng cửa và mặt bằng treo biển sang nhượng. Vậy rốt cuộc nền kinh tế đang „bứt tốc“ ở đâu?
Tất nhiên, vài khu chợ vắng không thể đại diện cho toàn bộ nền kinh tế. Nhưng đó cũng là những tín hiệu đời thường đáng để quan tâm. Bởi GDP là một chỉ số quan trọng, nhưng không phải chiếc thước duy nhất đo sức khỏe của một quốc gia. Một nền kinh tế thực sự khỏe mạnh phải được cảm nhận qua sức mua của người dân, việc làm, thu nhập và khả năng duy trì cuộc sống ổn định.
Nếu GDP tăng mà người bán vẫn ế, doanh nghiệp nhỏ vẫn khó sống, người lao động vẫn phải thắt chặt chi tiêu, thì câu hỏi cần đặt ra không phải là „GDP có tăng không?“, mà là: thành quả tăng trưởng đang đi vào đời sống người dân đến đâu? Bởi cuối cùng, kinh tế không phải cuộc thi xem ai có con số đẹp nhất, mà là câu chuyện xem người dân có sống tốt hơn hay không.










