Chỉ hơn vài tỉ USD chênh lệch GDP, một con số có thể biến động theo tỷ giá hay chu kỳ kinh tế, nhưng đủ để một số báo chí tung hô như chiến công lịch sử. Châm biếm ở chỗ, nền kinh tế vừa nhích qua một cột mốc danh nghĩa đã vội vênh váo như thể khoảng cách phát triển đã đảo chiều.
Nhưng GDP tổng không phải thước đo duy nhất của sức mạnh quốc gia. Nếu thu nhập bình quân đầu người còn thấp hơn, năng suất lao động còn thua, hạ tầng, giáo dục, phúc lợi xã hội và mức sống chưa tương xứng, thì lấy gì để ăn mừng chiến thắng? Đáng nói hơn, so một nền kinh tế đông dân hơn vượt một nước ít dân hơn bằng vài tỉ USD mà hô hào vượt mặt, chẳng khác nào khoe cái bóng lớn hơn cái cây.
Trớ trêu thay, trong lúc người dân còn vật lộn giá sinh hoạt, thất nghiệp trá hình, sức mua yếu, truyền thông lại say sưa với niềm kiêu hãnh số học. Một nền kinh tế mạnh không nằm ở tiêu đề báo chí, mà ở chất lượng sống của người dân. Khi con số được dùng như công cụ tự ru ngủ, nó dễ trở thành màn sương che đi câu hỏi thật sự: Việt Nam đã phát triển hơn, hay chỉ đang giỏi kể chuyện về phát triển? Tự hào có thể cần, nhưng tự huyễn hoặc bằng thống kê mong manh lại là chuyện khác. Và nhiều khi, chính sự tự mãn sớm mới là thứ nguy hiểm nhất cho một nền kinh tế đang muốn đi xa.
https://www.facebook.com/share/p/17bTm1uzXw/










