Nguyễn Thị Kim Tiến vừa bị đề nghị bắt, lập tức xuất hiện tin bà có giấy chứng nhận tâm thần. Nếu đúng, đây không phải bi kịch cá nhân – đây là nỗi nhục quốc gia để đời. Cả hệ thống y tế Việt Nam đã giao sức khỏe hàng triệu dân cho một “bệnh nhân thần kinh” suốt nhiều năm? Quốc hội “thẩm định nghiêm ngặt” năng lực, đạo đức, sức khỏe tinh thần của lãnh đạo, vậy mà “virus suy nhược thần kinh” chỉ bùng phát đúng lúc ghế lung lay và pháp luật sờ gáy?
Bi hài nhất là sự tương phản: Dân thường bị lừa đảo, mất đất, oan sai chồng chất vẫn phải giữ đầu óc tỉnh táo gõ cửa đòi công lý. Họ không được phép “mất trí” để thoát tội, chỉ được phép chịu đựng trong im lặng. Còn quan chức thì đột nhiên “phát bệnh nặng” ngay khi pháp luật tìm đến. Đây không phải lỗ hổng – đây là đường dây sản xuất bệnh án tâm thần có hệ thống. Bệnh nghề nghiệp của quan chức đã trở thành công cụ trốn tránh pháp luật hoàn hảo.
Đã đến lúc phải lật tẩy và bắt tận gốc kẻ cầm đầu đường dây này. Vì nếu bệnh tâm thần có thể chữa được bằng ghế quyền lực, thì công lý chỉ còn là trò đùa.










