Nghệ An – tỉnh “năm nào cũng xin gạo cứu đói” – lại khiến dân choáng ngợp. Thiên tai 2025 gây thiệt hại hơn 8.900 tỷ đồng, 12 người chết, hàng nghìn nhà cửa hoa màu tan nát. Thế nhưng đến tháng 4/2026, sau 6-10 tháng, hàng nghìn hộ dân vẫn chưa nhận được đồng hỗ trợ nào vì “lãnh đạo chưa duyệt hồ sơ”. Mưa bão thì không chờ người. Mùa mưa 2026 đã đến gần, dân vẫn sống dở chết dở trong nhà tạm, tự vay mượn sửa chữa, mua giống. Trong khi đó, dự án trụ sở hoành tráng 5.600 tỷ lại được đẩy nhanh tiến độ, không thấy ai kêu “hồ sơ chưa xong”.
Hơn 1.000 tỷ đồng hỗ trợ đang nằm đâu? Gửi ngân hàng 10 tháng sinh lãi bao nhiêu? Ai đang hưởng lợi từ cái “chờ duyệt” ấy? Dân thì không có lãi, chỉ có nợ nần chồng chất, bữa ăn dè sẻn và nỗi tuyệt vọng kéo dài. Tiền xây nơi làm việc cho quan thì chảy như nước, tiền cứu dân thì ngâm như… nợ xấu. Đây không phải chậm trễ hành chính, mà là sự đảo ngược ưu tiên rõ ràng: quan chức có trụ sở sang trọng trước, dân nghèo có mái nhà che mưa sau – nếu còn may mắn.
Người dân Nghệ An giờ không chờ chính quyền nữa. Họ tự cứu nhau, đùm bọc lẫn nhau. Vì họ hiểu: chờ hỗ trợ nhà nước, có khi nhận được chỉ còn… thùng mì tôm.










