Tối 26/8, đường phố rợp cờ, tiếng còi và những đoàn người “đi bão” mừng đội tuyển Việt Nam lên ngôi vô địch. Báo chí nhà nước liên tục dùng những mỹ từ như “niềm tự hào”, “tinh thần dân tộc”, biến cảnh tượng náo nhiệt thành một biểu tượng đoàn kết. Nhưng trên Threads, không ít người lại nhìn thấy một phiên bản rất khác: tiếng còi inh ỏi, đường phố chen chúc, giao thông hỗn loạn và những người chỉ muốn được yên tĩnh sau một ngày làm việc.
Sự đối lập ấy càng trở nên chua chát khi đặt cạnh câu chuyện những bó hoa được đặt dưới “gốc cây công lý” liên quan đến đại biểu Quốc hội Nguyễn Sỹ Cương. Một hành động tưởng niệm có thể bị quy chụp là “thế lực thù địch kích động”, trong khi việc xuống đường gây ồn ào, cản trở giao thông lại dễ dàng được phủ lên lớp sơn “lòng yêu nước”. Vậy tiêu chuẩn nào đang được dùng để phân biệt yêu nước với… không đúng lúc?
Yêu nước có phải là đặc quyền của đám đông? Nếu hàng nghìn người cùng bấm còi thì tiếng ồn bỗng thành “khí thế”; cùng chen đường thì vi phạm giao thông được gọi là “cuồng nhiệt”; còn một bó hoa lặng lẽ lại có thể trở thành vấn đề? Có lẽ điều đáng suy ngẫm không phải là ai yêu nước hơn, mà là vì sao cùng một xã hội lại có thể dùng hai chiếc thước đo khác nhau cho những hành vi công cộng. Khi luật lệ thay đổi theo số đông, “tinh thần dân tộc” rất dễ trở thành chiếc áo khoác che đi một câu hỏi khó chịu: công bằng đang ở đâu?










