Trước thềm Đối thoại Nhân quyền lần thứ 14 giữa Liên minh châu Âu (EU) và Việt Nam diễn ra tại Brussels vào ngày 2/7/2026, một báo cáo từ Liên đoàn Nhân quyền Quốc tế cùng 17 tổ chức quốc tế đã vạch trần một thực tế nghiệt ngã về tự do chính trị tại Việt Nam.
Báo cáo vừa kể đã chỉ ra một nghịch lý lớn, đó là, ngay trong bối cảnh Liên minh châu Âu vừa nâng cấp quan hệ với Hà Nội lên Đối tác Chiến lược Toàn diện, nhưng không gian dành cho Xã hội Dân sự tại Việt Nam vẫn tiếp tục bị thu hẹp.
Theo đó, các biện pháp kiểm soát và chế tài đối với giới bất đồng chính kiến hiện đã mở rộng ra ngoài phạm vi lãnh thổ quốc gia.
Đồng thời, báo cáo cũng gửi đi thông điệp yêu cầu chính quyền Việt Nam phải lập tức và trả tự do vô điều kiện cho 11 tù nhân chính trị nổi tiếng đang bị giam giữ trong các vụ án liên quan đến quyền tự do ngôn luận và các hoạt động xã hội dân sự.
Đáng chú ý, các tổ chức nhân quyền toàn cầu đã phát đi lời cảnh báo nghiêm trọng về xu hướng tăng cường hợp tác an ninh song phương giữa Việt Nam và Thái Lan trong thời gian gần đây.
Sự phối hợp này không phục vụ các mục tiêu an ninh quốc gia thông thường, mà đang có dấu hiệu biến tướng thành một cơ chế pháp lý nhằm săn lùng và vô hiệu hóa các cá nhân tị nạn vì lý do chính trị.
Việc Chính phủ 2 nước đẩy mạnh cam kết thúc đẩy đàm phán các hiệp định dẫn độ và tương trợ tư pháp về hình sự, đang tạo ra một bầu không khí sợ hãi bao trùm lên cộng đồng người Việt đang lánh nạn tại Bangkok.
Những dịch chuyển này cho thấy nỗ lực của chính quyền Hà Nội trong việc thiết lập một mạng lưới kiểm soát xuyên biên giới, biến các thỏa thuận quốc tế thành công cụ ngăn chặn dòng tư tưởng chính trị tự do.
Đồng thời, cũng đặt ra một thách thức pháp lý cho Liên minh châu Âu trong việc cân bằng giữa lợi ích kinh tế chiến lược và các giá trị nhân quyền cốt lõi khi đối thoại với Hà Nội.
Hồng Lĩnh – Thoibao.de










