Màn ảo thuật tài chính mang tên EVN chưa bao giờ khiến khán giả thất vọng. Trong khi người dân méo mặt vì hóa đơn tiền điện tăng đều đặn theo lộ trình, thì tập đoàn này lặng lẽ ôm khối tài sản kếch xù lên đến hơn 152.000 tỷ đồng đem gửi tiết kiệm ngân hàng lấy lãi. Một mặt, họ sở hữu núi tiền mặt đủ để vận hành cả một hệ thống đại siêu thị tài chính; mặt khác, họ vẫn rơm rớm nước mắt than lỗ, than nợ mấy chục ngàn tỷ để xin được… tăng giá điện.
Cái hay của EVN là chỉ cần nhích nhẹ giá điện một chút xíu, dòng tiền từ ví của hàng chục triệu người dân lập tức đổ về, dư sức xóa sạch mọi khoản lỗ lũy kế bao năm qua. Người dân gồng mình chịu nóng, bóp bụng chi tiêu, còn EVN thì thong thả đếm tiền lãi gửi ngân hàng và tiếp tục bài ca „chi phí đầu vào tăng cao“.
Hóa ra, lỗ thì dân chịu, còn tiền gửi lấy lãi thì là chuyện riêng của nhà đài. Luật chơi độc quyền này quả là một bài toán kinh tế thượng thừa, nơi mà rủi ro được chia đều cho toàn dân, còn lợi nhuận và tiền mặt thì gom về một mối để gửi tiết kiệm!









