Chiến dịch „quy hoạch và tinh giản“ báo chí đang diễn ra với một kịch bản không thể trớ trêu hơn. Đáng lẽ ra, việc cải tổ phải giữ lại những tờ báo có lượng độc giả lớn, có uy tín và sức ảnh hưởng sâu rộng trong xã hội để tối ưu hóa nguồn lực. Nhưng thực tế lại là một cú lội ngược dòng đầy ngoạn mục: những kênh thông tin sắc sảo, dám phản ánh đa chiều và được công chúng đón nhận nhiệt tình thì bị sáp nhập hoặc bức tử không thương tiếc. Ngược lại, hàng loạt ấn phẩm mờ nhạt, quanh năm suốt tháng không ai buồn đọc ngoài các hiệu sách cũ, thì vẫn nghiễm nhiên tồn tại, tiếp tục ngốn ngân sách.
Hóa ra, tiêu chí giữ lại không nằm ở giá trị thông tin, mà nằm ở độ „ngoan ngoãn“. Những tờ báo biết dùng mỹ từ nịnh hót, ca ngợi chính quyền một cách vô điều kiện thì được ban đặc ân. Còn những tiếng nói trung lập, dám phản biện xã hội và đưa ra sự thật trần trụi lập tức bị đưa vào tầm ngắm tiêu diệt.
Báo chí vốn là cầu nối, là nơi người dân gửi gắm tiếng lòng, nay đang bị bóp nghẹt để biến thành những cái loa định hướng dư luận một chiều. Cái giá phải trả là sự quay lưng lạnh lùng từ công chúng, bởi người ta thừa hiểu rằng, một nền báo chí chỉ dám nói „một nửa sự thật“ thì giá trị của nó chỉ còn là những tờ giấy lộn không hơn không kém.










