Vở kịch mang tên „quy hoạch thế kỷ“ lại chuẩn bị mở màn tại thủ đô với siêu dự án Sông Hồng, đi kèm những bức tranh phối cảnh lung linh, hào nhoáng không khác gì Thủ Thiêm của hơn mười năm trước. Ngày ấy, người dân Sài Gòn cũng từng say đắm trong lời hứa về một trung tâm tài chính hiện đại bậc nhất, để rồi thực tế nhận lại chỉ là đống đổ nát, những giọt nước mắt uất hận và các cuộc khiếu nại xuyên thế kỷ.
Giờ đây, khi những vết thương rỉ máu tại miền Nam còn chưa kịp khép miệng, các „kiến trúc sư trưởng“ lại vội vã mang cái công thức „vẽ dự án, gom đất vàng“ ra Bắc. Phải chăng họ muốn phân chia sự cay đắng này cho thật đồng đều giữa hai đầu đất nước?
Sự thật trần trụi đằng sau những siêu dự án này chính là một cái túi không đáy mang tên „lợi ích nhóm“. Người dân không bao giờ phản đối sự phát triển, nhưng họ kinh hãi cái khoảng cách mênh mông giữa lời hứa trên giấy và thực tế đền bù rẻ mạt ngoài đời thực. Đất đai đối với dân lành là sinh kế, là kỷ vật tổ tiên, nhưng trong mắt các ông lớn, đó chỉ là những thớ thịt béo bở để thỏa sức cấu xé và rút ruột ngân sách. Khi tiền thuế của dân tiêu tán vào những bản vẽ viển vông, các siêu dự án cũng theo chân dòng vốn „bay màu“ vào tài khoản của những kẻ cai trị, để lại cho mảnh đất ngàn năm văn hiến một tương lai bất ổn và những làn sóng oan khiên kéo dài vô tận!










