Thật là một phát kiến vĩ đại và đầy lòng nhân ái của chính quyền thủ đô! Sau khi hào phóng cắt hơn 16.000m2 đất vàng Tây Hồ Tây cho lực lượng công an, Hà Nội lại tiếp tục diễn vở kịch „chiêu hiền đãi sĩ“ bằng cách đề xuất tặng biệt thự, nhà liền kề cho „nhân lực chất lượng cao“. Giữa bối cảnh người dân lao động cày cuốc cả đời không mua nổi một hộp quẹt chung cư, thanh niên kiệt sức phải tháo chạy khỏi thành phố vì bão giá nhà, thì các „đầy tớ“ lại ngồi vẽ ra chiếc bánh ưu đãi béo bở. Ai cũng biết nước mình có hàng vạn giáo sư, tiến sĩ nhưng năng suất lao động vẫn lẹt đẹt và công nghệ thì đi mượn.

Vậy cái mác „chất lượng cao“ kia sẽ thuộc về nhà khoa học chân chính, hay lại là những cán bộ có gốc gác „đúng quy trình“, những người mặc sắc phục, hoặc đơn giản là đồng hương của các VIP?
Cái châm biếm đỉnh cao là ngay cả giới chóp bu còn than thở Hà Nội thiếu trường học, bệnh viện, nhưng đất vàng cứ hở ra là rơi vào tay các nhóm đặc quyền. Khi tiêu chí xét duyệt nằm trong bóng tối và quyền lực thiếu giám sát, chính sách này thực chất chỉ là một chiếc áo khoác mỹ miều che đậy cho một cuộc „chia phần“ tài sản công một cách thô thiển. Đây không phải là giữ chân nhân tài, mà là trò hề lấy tiền thuế của dân để nuôi béo một nhóm lợi ích, biến đất đai quốc gia thành quà tặng cho sự trung thành mù quáng.










