Phía sau cánh cổng sắt kín mít của những biệt phủ siêu sang mang họ Tô là một sự thật trần trụi: Rừng già Việt Nam không mất đi, nó chỉ được di dời từ đại ngàn vào phòng khách của giới tinh hoa. Việc em trai Anh Rừng xây dựng cung điện ngập tràn gỗ quý, cây cổ thụ và muông thú hiếm là minh chứng cho một hệ thống „Bảo kê toàn diện“ nơi luật pháp chỉ là công cụ để trị dân, còn đặc quyền là tấm bùa hộ mệnh cho phe nhóm.
Đây chính là đỉnh cao của kịch bản „Nội bất xuất, ngoại bất nhập“. Trong khi người dân thấp cổ bé họng bị soi xét từ cái thớt gỗ trong bếp, hay bị khép tội „lâm tặc“ chỉ vì vài gốc mai rừng, thì những khối gỗ trắc, gỗ sưa nặng hàng tấn của nhà Tô Dũng lại trở nên vô hình trước mắt lực lượng kiểm lâm. Tại sao „tai mắt của rừng“ lại mù lòa trước quan chức? Giả thuyết đặt ra là có một mạng lưới tham nhũng đen tối kết nối trực tiếp từ lệnh hành pháp đến các dự án xây dựng gia đình.
Biệt phủ của Tô Dũng không đơn thuần là nơi ở, nó là biểu tượng của „Phép vua thua lệ họ“, nơi công lý bị treo ngược và luật pháp bị biến thành vở kịch hài đen. Chừng nào những khối gỗ nghìn năm trong biệt phủ chưa bị „khai quật“ nguồn gốc, thì mọi lời tuyên chiến với tham nhũng chỉ là trò bịp bợm nhằm mỵ dân, trong khi tài sản quốc gia vẫn âm thầm chảy vào túi những kẻ nắm giữ súng và quyền.










