Khi Sự Vắng Mặt Của Một Người Là Hạnh Phúc Của Muôn Dân.
Trong những đại lộ sáng choang của Washington, chuyến công du của “Bác” được phủ bằng thứ ánh đèn ngoại giao quen thuộc: bắt tay, cười, lời hứa. Nhưng ở quê nhà, người ta lại thì thầm một điều trái khoáy: ước gì chuyến đi này… bớt có vé khứ hồi. Không hẳn vì thù ghét cá nhân, mà vì mệt mỏi với một kiểu quản trị chỉ giỏi biến “đồng bào” thành “đối tượng chịu phí”, và biến tương lai thành bảng kê nợ phải trả dần.
Nếu “Bác” ở lại, dân tưởng tượng một cảnh yên bình kỳ lạ: không thêm một đợt “đóng góp tự nguyện”, không thêm một dự án hoành tráng rồi đắp chiếu, không thêm những khẩu hiệu dày hơn lương. Còn nếu “Bác” quay về, nỗi lo cũng rất hiện đại: sự siết chặt sẽ mặc áo công nghệ, lồng sắt sẽ được sơn màu “chuyển đổi số”, và bộ máy vẫn chạy đều—chậm chạp nhưng bền bỉ—trên lưng người dân.
Thế nên lời cầu “đi không về” nghe cay nghiệt, nhưng thực ra là tiếng thở dài: người ta không xin phép màu, chỉ xin một kỷ nguyên bớt nghẹt thở. Chuyến bay qua Thái Bình Dương, rốt cuộc, mang theo hy vọng giải thoát… hay lại đưa “nỗi khổ” hạ cánh đúng giờ?
Chân dung lãnh đạo










