Một cáo buộc liên quan luận văn thạc sĩ năm 2009 của bà Lâm Thị Phương Thanh đang được lan truyền trên mạng xã hội, với nội dung cho rằng một số đoạn trong luận văn có sử dụng nội dung của tác giả khác nhưng không dẫn nguồn đầy đủ. Đây là vấn đề nghiêm trọng nếu được chứng minh, bởi liêm chính học thuật không có thời hạn sử dụng. Nhưng giữa một bài đăng trên mạng và một kết luận chính thức vẫn là cả một khoảng cách: cần đối chiếu bản gốc, nguồn trích dẫn và quy định học thuật tại thời điểm luận văn được thực hiện.
Cùng lúc, mạng xã hội còn đưa ra những cáo buộc khác liên quan ông Nguyễn Sỹ Cương và một vụ tai nạn giao thông. Tuy nhiên, việc một người có phải người điều khiển phương tiện, có dấu hiệu tội phạm hay có bị xử lý hình sự hay không phải được xác định bằng chứng cứ và quyết định của cơ quan có thẩm quyền. Không thể biến lời tố cáo thành bản án chỉ bằng vài dòng trên Facebook. Nhưng ngược lại, danh phận hay vị trí của một người cũng không thể là lý do để những câu hỏi chính đáng bị bỏ qua.
Điều công chúng cần không phải những cuộc đấu tố trên mạng, mà là sự minh bạch. Nếu luận văn có vấn đề, hãy công bố đối chiếu cụ thể: đoạn nào, nguồn nào, quy định nào bị vi phạm và cơ quan nào chịu trách nhiệm kết luận. Nếu cáo buộc về vụ tai nạn là sai, cũng cần thông tin rõ ràng để chấm dứt nghi ngờ. Bởi trong một xã hội thượng tôn pháp luật, người dân không nên phải lựa chọn giữa hai thái cực: tin ngay mọi cáo buộc hoặc im lặng trước mọi câu hỏi. Điều cần nhất là bằng chứng, quy trình minh bạch và một tiêu chuẩn trách nhiệm áp dụng như nhau cho tất cả.










