Chỉ trong 7 tháng đầu năm 2026, TP.HCM ghi nhận hơn 38.800 doanh nghiệp rút lui khỏi thị trường. Ngày 12/8, lãnh đạo thành phố họp đánh giá tình hình và tìm nguyên nhân. Nghe thì rất nghiêm túc, nhưng có một câu hỏi hơi chua chát: doanh nghiệp đóng cửa đến mức này mà nguyên nhân vẫn cần họp để “tìm hiểu” sao? Người bán hàng ngoài chợ có lẽ cũng có thể kể một danh sách: vốn khó tiếp cận, chi phí cao, thủ tục rườm rà, sức mua yếu, áp lực tiền lương và mặt bằng.
Doanh nghiệp không phải cỗ máy chỉ cần bật công tắc là chạy. Họ phải trả lương, trả tiền thuê, trả lãi, đóng thuế và duy trì từng đồng vốn lưu động. Khi doanh thu giảm mà chi phí cứ tăng, “gồng” không phải chính sách kinh tế. Đến một lúc, chủ doanh nghiệp chỉ còn hai lựa chọn: tiếp tục đốt tiền hoặc đóng cửa. Họ không cần thêm một biên bản mô tả mình đang chìm; họ cần chính sách giúp mình nổi lên.
Châm biếm nhất là quy trình dường như rất hoàn hảo: số liệu xấu xuất hiện, hội nghị được tổ chức, nguyên nhân được phân tích, giải pháp được đề xuất, rồi thời gian trôi qua và một hội nghị khác lại xuất hiện để phân tích vì sao tình hình chưa cải thiện. Biên bản có thể ngày càng dày, nhưng doanh nghiệp thì ngày càng mỏng. Nếu thủ tục là nút thắt, hãy tháo nút; vốn là vấn đề, hãy mở đường vốn; sức mua yếu, hãy kích cầu. Một người đang chết đuối cần phao, không cần một cuộc họp để xác nhận rằng họ đang chìm. Vậy TP.HCM sẽ cứu doanh nghiệp trước, hay tiếp tục họp để tìm hiểu vì sao họ đã rút lui?









