Theo thông tin được Luật Khoa Tạp Chí dẫn lại, rạng sáng 13/8, một số tài khoản Threads cho biết bài viết của họ không hiển thị tại Việt Nam, kèm thông báo nói rằng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Việt Nam đề nghị hạn chế khả năng tiếp cận nội dung theo “luật pháp sở tại”. Nếu đúng như thông báo này, câu chuyện lập tức đặt ra một câu hỏi khó chịu: nội dung nào đã bị hạn chế, căn cứ pháp lý cụ thể là gì và vì sao công chúng không được biết rõ? Một dòng thông báo ngắn ngủi, nhưng phía sau nó là cả vấn đề về quyền tiếp cận thông tin.
Đặc biệt, khi những bài viết bị hạn chế được cho là liên quan đến ông Nguyễn Sỹ Cương, vụ việc càng dễ trở thành tâm điểm tranh luận. Một nền tảng mạng xã hội có thể hạn chế nội dung theo yêu cầu pháp luật của quốc gia nơi người dùng sinh sống; đó là chuyện pháp lý. Nhưng pháp lý không đồng nghĩa với việc mọi quyết định hạn chế đều miễn nhiễm với câu hỏi của xã hội. Nếu nội dung vi phạm, hãy chỉ rõ vi phạm điều gì; nếu không, tại sao lại cần một chiếc màn che? Càng ít thông tin, tin đồn càng có đất sống.
Trớ trêu thay, trong thời đại ai cũng có thể đăng một bài viết trong vài giây, thứ khiến công chúng tò mò nhất đôi khi lại chính là bài viết… không thể nhìn thấy. Và càng xuất hiện những thông báo kiểu “bị hạn chế theo luật sở tại”, người ta càng muốn biết luật nào, quyết định nào, trách nhiệm thuộc về ai. Không thể biến câu hỏi về minh bạch thành câu hỏi “có nên được hỏi hay không”. Nếu quyền lực có lý do chính đáng để hạn chế một nội dung, lý do ấy càng cần được công khai và kiểm chứng. Vậy rốt cuộc: Threads đang thực thi pháp luật, hay sự im lặng đang được dùng để thay thế cho một lời giải thích?









