Một dự án nhà ở trị giá hàng nghìn tỷ đồng dành cho lực lượng công an, nếu được triển khai, chắc chắn sẽ khiến dư luận đặt câu hỏi về cách phân bổ nguồn lực công. Khi người lao động vẫn phải chật vật với giá nhà, người thu nhập thấp xếp hàng chờ nhà ở xã hội, còn nhiều địa phương thiếu trường học, bệnh viện và hạ tầng, một câu hỏi rất tự nhiên xuất hiện: ngân sách đang ưu tiên nhu cầu nào trước?
Nếu Hà Nội hoặc Hưng Yên trở thành những địa phương tiên phong với các dự án quy mô lớn như vậy, liệu đây có trở thành một “tiền lệ” để các tỉnh thành khác lần lượt đề xuất mô hình tương tự? Một nơi xây, nơi khác nhìn sang, rồi nơi thứ ba lại hỏi: “Tại sao họ có mà chúng tôi không có?”. Cứ thế, chiếc bánh ngân sách vốn đã hữu hạn lại phải chia thêm những phần mới. Nghe thì rất hợp lý — miễn là người đóng thuế không phải là người cuối cùng được hỏi ý kiến.
Công an cần điều kiện làm việc và chỗ ở phù hợp là điều không ai phủ nhận. Nhưng đã là tiền công thì càng phải công khai tiêu chí, tổng mức đầu tư, nguồn vốn, đối tượng thụ hưởng và hiệu quả xã hội. Nhà ở cho lực lượng công an có thể là chính sách cần thiết; câu hỏi nằm ở quy mô và mức độ ưu tiên. Và nếu mô hình này lan rộng, liệu chúng ta đang giải quyết một nhu cầu chính đáng — hay đang mở cửa cho một cuộc chạy đua ngân sách mới?









