Một sự thật trần trụi đầy tính hài kịch đang diễn ra ngay trước mắt chúng ta: Gần như 100% các quan chức, tướng lĩnh vừa bị tra tay vào còng số tám vì tội tham nhũng, ăn hối lộ đều là những „gương mặt ưu tú“ từng đứng đầu các phong trào thi đua, ngày ngày ra rả thuyết giảng về việc „học tập và làm theo tấm gương đạo đức“. Trên bục vinh quang, họ nói lời vàng ngọc, nhưng sau cánh cửa hậu, tay họ lại thoăn thoắt ký duyệt các dự án nghìn tỷ để đút túi những vali đô-la nặng trĩu.
Hóa ra, các lớp học chính trị, những buổi học tập nghị quyết rầm rộ bấy lâu nay chẳng hề có tác dụng cảm hóa lòng tham. Ngược lại, nó vô tình trở thành chiếc mặt nạ phòng độc hoàn hảo, một tấm khiên che đậy những hành vi bẩn thỉu bên trong.
Khi việc tu dưỡng đạo đức bị biến thành một màn kịch diễn xuất để tiến thân, thì những kẻ nói đạo lý hay nhất lại chính là những kẻ đục khoét sâu nhất. Thật châm biếm thay khi những bài học về sự liêm chính lại được dùng làm công cụ để ru ngủ dư luận, biến những công bộc của dân thành những siêu trộm mang danh „đạo đức sáng ngời“!










