Kịch bản „vươn mình“ của hạ tầng quốc gia vừa bổ sung một chương đầy kịch tính tại Bắc Ninh, nơi dự án sân bay quốc tế Gia Bình của Bộ Công an đang cày xới đất đai xứ Kinh Bắc. Giữa lúc loa phóng thanh ca ngợi công trình thế kỷ với số vốn khổng lồ hơn 196.000 tỷ đồng, thì lời lên tiếng đầy lo ngại của Giám mục Giuse Đỗ Quang Khang như một nhát dao rạch toạc bức màn nhung quảng cáo. Tiếng khóc than từ những mái nhà tạm cư, những gia đình mất việc làm, trẻ em lỡ dở học hành và đời sống đức tin bị xé lẻ chính là thứ âm thanh trần trụi đang vang lên dưới chân công trường vĩ đại.
Châm biếm thay, một dự án mang danh nghĩa bảo vệ an ninh và phát triển quốc gia lại bắt đầu bằng việc cướp đi sự an bình tối thiểu của hàng vạn con người. Sự thật phũ phàng là khi quyền lực súng ống phối hợp với tham vọng địa ốc, người nông dân thấp cổ bé họng lập tức trở thành những kẻ vô gia cư trên chính mảnh đất tổ tiên.
Người ta dốc hàng trăm nghìn tỷ để xây đường băng cho máy bay cất cánh, nhưng lại tiếc từng đồng đền bù, bỏ mặc người dân sống mòn trong cảnh nghèo đói và bất định. Khi công lý và lòng nhân đạo bị nghiền nát dưới bánh xe độc quyền chính sách, thì phi trường hiện đại kia dựng lên là để phục vụ nhân dân hay chỉ là biểu tượng quyền lực lạnh lùng của một bộ máy cai trị?










