Vụ việc 45 người dân tại Huế bị xử phạt hành chính vì bình luận trên các trang mạng xã hội bị gắn mác „phản động“ đang khiến dư luận ngỡ ngàng trước một đỉnh cao mới của nền tư pháp cảm tính. Điều nực cười và kịch tính nhất là: Hoàn toàn không có bất kỳ một danh sách hay văn bản pháp lý chính thức nào quy định trang mạng nào bị cấm! Khi người dân ngơ ngác hỏi về tiêu chí vi phạm, câu trả lời họ nhận được từ cơ quan chức năng là một mệnh lệnh vô trách nhiệm: „Hãy tự ý thức và tự nhận diện“.
Sự thật trần trụi là gì? Đây không phải là quản lý xã hội bằng pháp luật, mà là một cái bẫy mập mờ được giăng sẵn. Khi ranh giới giữa „hợp pháp“ và „vi phạm“ không nằm trên văn bản công khai mà nằm trong đầu của từng vị cán bộ, thì luật pháp đã biến thành một trò chơi may rủi.
Cùng một nội dung, hôm nay cán bộ vui thì vô hại, ngày mai cán bộ cần chỉ tiêu hoặc „rủng rỉnh túi tiền“ thì lập tức biến thành tội trạng. Việc cố tình giữ bí mật danh sách đen chỉ cho thấy sự yếu kém về năng lực, hoặc tệ hơn, là thói lạm quyền cố ý để có thể tùy tiện „mời lên phường“ đóng phạt bất cứ ai dám mở miệng thẳng thắn.










