Một kịch bản hài hước nhưng đầy cay đắng đang diễn ra: Người dân bỏ tiền mua xe, bỏ tiền mua xăng, rồi khi xe chết máy giữa đường, họ chỉ dám thì thầm kêu khổ vì sợ… công an gõ cửa. Việc Phó Thủ tướng Phạm Gia Túc yêu cầu Bộ Công an vào cuộc xử lý những người „chê“ xăng E10 vào chiều 2/6 thực sự là một đỉnh cao mới của nghệ thuật quản lý thị trường bằng biện pháp hình sự.
Bộ Công Thương thì vẫn say sưa trong khúc hoan ca về „sự đồng thuận“ và „phản ứng tích cực“, bất chấp thực tế hơn 93% người dân được khảo sát lắc đầu ngao ngán. Hóa ra, định nghĩa về „sai sự thật“ ở đây thật linh hoạt. Những báo cáo tô hồng, những tuyên bố „dân hào hứng sử dụng“ trái ngược hoàn toàn với thực tế thì được coi là chính thống. Ngược lại, tiếng kêu cứu chính đáng của những tài xế dắt bộ xe vì lỗi động cơ sau khi đổ E10 lại suýt bị khép vào tội „gây hoang mang dư luận“.
Thay vì chứng minh chất lượng bằng dữ liệu khoa học hay sòng phẳng cho dân quyền lựa chọn, người ta lại chọn cách nhanh nhất: dùng quyền lực để bịt miệng những lời chỉ trích. Người tiêu dùng bỗng chốc rơi vào tình cảnh bi đài chưa từng thấy: Vừa tốn tiền đổ xăng, vừa mất tiền gọi cứu hộ sửa xe, và bây giờ là nơm nớp lo sợ phải bỏ tiền đóng phạt chỉ vì lỡ lời chê bai một sản phẩm lỗi. Muốn dân tin, hãy làm xăng tốt, chứ đừng biến bình xăng của mỗi gia đình thành một quả bom nổ chậm về mặt pháp lý!










