Chào mừng bạn đến với thực tế phũ phàng của trò chơi mang tên „Tự do lựa chọn trong khuôn khổ“. Trên mặt báo của Bộ Xây dựng, Bộ Công thương vẫn dõng dạc tuyên bố: „Không ép buộc, quyền lựa chọn xăng E10 hay không vẫn thuộc về người dân“. Nghe thật nhân văn và tôn trọng người tiêu dùng! Nhưng hỡi ôi, khi dắt xe ra đường, thực tế lại tát thẳng vào mặt bạn một gáo nước lạnh.
Ma trận độc quyền và cú bắt tay ngầm
„chiến dịch dồn bách tính vào chân tường“ bắt đầu lộ rõ:
- Kịch bản dàn dựng: Các cây xăng tư nhân đồng loạt… đóng cửa hoặc báo „hết hàng“ một cách đầy bí ẩn.
- Điểm đến duy nhất: Trục đường chính chỉ còn lại các cây xăng Petrolimex độc quyền chễm chệ mở cửa, và trên trụ bơm hoàn toàn sạch bóng các loại xăng truyền thống. Thứ duy nhất chảy ra từ vòi bơm là xăng E10.
Đây chính là đỉnh cao của nghệ thuật điều khiển hành vi: Cho bạn quyền tự do lựa chọn, nhưng triệt hạ mọi phương án khác. Bạn muốn chọn xăng truyền thống ư? Được thôi, nhưng nó không tồn tại ở bất kỳ cây xăng nào còn mở cửa. Muốn đi làm, muốn mưu sinh thì „lựa chọn cái đầu tía mày“, lủi thủi mà móc túi đổ E10 trong sự bất lực.
Nói một đường, làm một nẻo: Nghệ thuật quản lý tối thượng
Vở kịch „nói một đường làm một nẻo“ này phục vụ cho một mục đích tối thượng: vừa ăn cắp vừa la làng. Trên giấy tờ, báo cáo gửi lên cấp trên vẫn đẹp lung linh: „Người dân tự nguyện, hào hứng chuyển đổi sang nhiên liệu xanh“. Nhưng thực tế dưới gầm bàn, đó là một cuộc cưỡng chế kinh tế thầm lặng.
„Họ không cấm bạn mua xăng khác, họ chỉ làm cho xăng khác biến mất khỏi trái đất.“
Trò chơi truyền thông đánh tráo khái niệm này biến người tiêu dùng thành những con rối. Khi miếng cơm manh áo gắn liền với yên xe, người dân chỉ còn biết cắn răng chịu đựng cái gọi là „sự lựa chọn áp đặt“, nhìn túi tiền vơi đi cho một thứ nhiên liệu mà họ không hề mong muốn.
Chân dung lãnh đạo










