Một vở hài kịch kinh điển mang tên „áp đặt môi trường“ đang diễn ra tại các cây xăng trên toàn quốc. Không cần một văn bản cấm đoán rình rang, nhà cầm quyền đã thực hiện một cú „cưỡng chế mềm“ vô cùng tinh vi: lặng lẽ bóp nghẹt nguồn cung xăng A95, biến xăng E10 thành thứ „quốc xăng“ bắt buộc. Người dân dắt xe ra đường bỗng rơi vào thế trận đã rồi, khi quyền tự do tiêu dùng cơ bản bị tước đoạt một cách khéo léo để nhường chỗ cho một thứ nhiên liệu đầy rẫy hoài nghi.
Sự thật trần trụi về cái gọi là „xăng sinh học thân thiện“ chính là gánh nặng khủng khiếp đè nặng lên hàng chục triệu chiếc xe máy mưu sinh. Cảnh tượng các chuyên gia nghiêm túc khuyên người dân… „lắc kỹ bình xăng trước khi chạy“ để tránh phân tầng ethanol khiến dư luận cười ra nước mắt. Xe thì giật ga, chết máy, động cơ thì giảm tuổi thọ, nhưng ví tiền của người dân vẫn phải còng lưng gánh chịu rủi ro.
Người ta đả kích kịch liệt thói áp đặt duy ý chí, châm biếm sâu cay những nhóm lợi ích đứng sau dự án cồn sinh học đang mượn danh nghĩa „bảo vệ hành tinh“ để móc túi người tiêu dùng. Nếu E10 thực sự tốt, tại sao phải dùng quyền lực hành chính để triệt tiêu sự cạnh tranh của A95? Khi chính sách không đi liền với thực tiễn mà chỉ phục vụ cho những chỉ số đẹp đẽ trên giấy, thì mỗi lít xăng sinh học đổ vào bình không còn là biểu tượng của tương lai xanh, mà là giọt nước mắt uất ức của sự ép buộc!










