Khi mẹ liệt sĩ trở thành „đối tượng“ của lực lượng chức năng?

Đoạn clip về cụ già gầy gò, thân hình còm cõi tại Bắc Giang bị cả một lực lượng hùng hậu vây quanh cưỡng chế đã phơi bày một sự thật trần trụi đến rợn người. Người mẹ ấy từng hiến dâng khúc ruột của mình cho đất nước, để rồi ở cái tuổi gần đất xa trời, món quà „tri ân“ mà cụ nhận được lại là những tiếng quát tháo, sự áp chế và nguy cơ mất đi mái nhà cuối cùng. Hóa ra, lòng biết ơn trong các bài diễn văn ngày thương binh liệt sĩ chỉ có thời hạn sử dụng, và nó sẽ lập tức hết giá trị ngay khi mảnh đất của người dân lọt vào mắt xanh của các dự án kinh tế!

Thật trớ trêu cho một màn biểu dương sức mạnh đầy „hào hùng“ của bộ máy chính quyền: Huy động hàng chục người khỏe mạnh, trang bị tận răng để đối đầu với một bà cụ không còn khả năng tự vệ. Mọi mỹ từ về một xã hội nhân văn, công bằng bỗng chốc hóa thành những tiếng cười trừ châm biếm. Người lính ngã xuống được tạc tượng vinh danh bằng đá, còn người mẹ sinh ra họ thì bị đối xử không bằng một phần mẩu đất.

Sự thật cay đắng này là lời cảnh tỉnh đắt giá cho những ai còn mơ mộng vào hai chữ „đền ơn đáp nghĩa“. Khi dòng tiền và lợi ích nhóm lên tiếng thì đạo lý, xương máu hay công lao quá khứ đều phải dạt sang một bên. Hôm nay bạn là tấm gương yêu nước, ngày mai bạn hoàn toàn có thể trở thành „kẻ chống đối“ bị kéo lê trên chính mảnh đất của mình. Bi kịch của mẹ liệt sĩ không còn là chuyện cá nhân, nó là vết sẹo dài cắt ngang bộ mặt của một thể chế vốn chỉ biết dùng lòng biết ơn làm thứ khẩu hiệu mị dân!

https://www.facebook.com/share/p/18hix5yZKS/