Cần cơ chế giám sát độc lập để trị tận gốc tham nhũng

Một vở kịch phòng chống tham nhũng dài tập đang được trình diễn trên sân khấu chính trị với những khẩu hiệu hào nhoáng như „đổi mới“, „vươn mình“ được tung hô rầm rộ. Thế nhưng, đằng sau bức màn nhung, thực tế phũ phàng lại phơi bày một nghịch lý trớ trêu: hệ thống độc quyền chính trị được bảo hộ bởi Điều 4 Hiến pháp đang loay hoay trong chiếc vòng lặp vô tận. Làm sao có thể chống tham nhũng thực chất khi kẻ vừa đá bóng, vừa thổi còi lại chính là người tự quản lý và tự xử lý sai phạm trong nội bộ của mình?

Đỉnh điểm của sự châm biếm xuất hiện vào ngày 28/6/2025, khi Quốc hội chính thức thông qua việc xóa bỏ hình phạt tử hình cho một số tội danh tham nhũng giữa bối cảnh hàng loạt đại án kinh tế làm thất thoát hàng ngàn tỷ đồng ngân sách. Biện pháp „khoan hồng“ đầy tính nhân đạo này vô hình trung trở thành tấm khiên bảo vệ, biến các tội danh đục khoét tài sản công thành những thương vụ đánh đổi có kỳ hạn. Trong khi đó, các dự án y tế dân sinh trọng điểm vẫn tiếp tục đắp chiếu, đình trệ, để lại hậu quả cay đắng cho người bệnh, còn tài sản thất thoát thì mờ mịt đường thu hồi.

Cái gọi là quyết tâm làm sạch bộ máy thực chất chỉ là cuộc rượt đuổi phần ngọn, giải quyết hậu quả thay vì triệt hạ căn nguyên. Chừng nào cơ chế giám sát độc lập vẫn là điều cấm kỵ và sự minh bạch bị bóp nghẹt, thì tham nhũng vẫn mãi là căn bệnh trầm kha, gặm nhấm niềm tin xã hội dưới lớp vỏ bọc quyền lực tuyệt đối.

https://www.facebook.com/share/p/1KyW3d5owA/