Vở kịch chính trị vừa hạ màn tại Thủ đô đã cống hiến cho công chúng một tình tiết châm biếm đỉnh cao của thời đại. Sau lời gợi ý mang tính „định hướng thiên tài“ của Tô Tổng, Chủ tịch Hà Nội Vũ Đại Thắng đã lập tức sốt sắng chọn ngay hai xã „ngon lành“ nhất để thí điểm mô hình “xã xã hội chủ nghĩa”.

Màn hài kịch càng trở nên cay đắng khi tiêu chí chọn nơi thí điểm được công bố. Đó phải là nơi có vị trí thuận lợi, kinh tế sẵn giàu, giao thông kết nối hoàn hảo và không gian xanh mướt. Thật là một logic bạt mạng! Nếu học thuyết ấy thực sự ưu việt, tại sao không mang về những vùng sâu vùng xa, những nơi nghèo đói để cứu vớt chúng sinh? Tại sao một mô hình được ca tụng là đỉnh cao nhân loại lại yếu ớt đến mức chỉ có thể tồn tại trong môi trường được bơm sẵn nguồn lực, được nuông chiều bằng cơ chế đặc quyền?
Đau đớn thay, sự vô lý phơi bày ra đó nhưng toàn bộ hệ thống bên dưới vẫn răm rắp vỗ tay, mang cuộc sống của 700.000 con người ra làm vật thí nghiệm chính trị. Một vị tướng công an quen thói trị dân, không một chút kiến thức kinh tế hay quản trị lại hồ hởi vẽ ra tương lai cho quốc gia. Khi một kẻ mù dẫn đường bằng những khẩu hiệu mơ hồ, và cả đoàn người phía sau dẫu biết tối tăm nhưng vẫn giả vờ nhìn thấy ánh sáng để lấy lòng bề trên, thì cái giá phải trả chính là tương lai của cả một thế hệ!
https://www.facebook.com/share/p/1B9ktpi2qn/










