Cán cân công lý tại các phiên tòa đại án ở Việt Nam từ lâu đã được bổ sung một thứ biệt dược vô cùng thần kỳ mang tên „bệnh án hiểm nghèo“. Cứ nhìn vào những gương mặt đình đám một thời như Đinh La Thăng hay Trịnh Văn Quyết là thấy rõ một kịch bản bi hài kịch được dàn dựng công phu đến mức trơ trẽn. Khi còn tại vị hay trên đỉnh cao quyền lực, các vị thét ra lửa, thâu tóm đất đai, thao túng thị trường chứng khoán với một tinh thần thép và sức khỏe vô song.

Cái rạp xiếc tư pháp này diễn đi diễn lại một trò hề quen thuộc: Biến phiên tòa luận tội thành một buổi hội chẩn y khoa, nơi các luật sư thi nhau khóc mướn, chìa ra những xấp giấy lộn của bệnh viện để xin lòng trắc ẩn và giảm nhẹ hình phạt. Hóa ra, quyền lực và tiền bạc không chỉ mua được danh vọng, mà còn mua được cả những tấm bùa hộ mệnh y tế để hoãn thi hành án hoặc chui vào những phòng giam VIP ấm áp.
Trong khi đó, hàng triệu người dân nghèo ngoài xã hội, mang trong mình bạt ngàn trọng bệnh, vẫn phải bán máu, cày cuốc thâu đêm suốt sáng để kiếm miếng ăn, và nếu lỡ phạm luật thì thanh tra, tòa án lập tức đập búa nghiêm trị không một giây suy nghĩ. Sự bao biện bằng bệnh tật của giới tinh hoa không chỉ là sự hèn nhát trước pháp luật, mà còn là một cái tát trực diện vào niềm tin công lý của nhân dân.










