Một nghịch lý nực cười đang diễn ra tại cơ quan quyền lực cao nhất: Trong khi các luật sư—những người nắm giữ chìa khóa công lý và tư duy pháp quyền—bị gạt ra rìa bởi những rào cản „đúng quy trình“, thì cửa Quốc hội lại rộng mở đón chào các vị sư thầy. Phải chăng, Nhà nước đang gửi đi một thông điệp ngầm đầy kịch tính: Chúng ta không thiếu luật, chúng ta chỉ thiếu… sự phù hộ từ bề trên? Khi những chiếc áo cà sa xuất hiện giữa nghị trường, người ta tự hỏi liệu các đại biểu sẽ tranh luận về hiến pháp hay sẽ cùng nhau tụng kinh để giải hạn cho một nền kinh tế đang „mắc nạn“?
Sự thật trần trụi là một hệ thống sợ hãi phản biện sẽ luôn ưu tiên những lời cầu nguyện hơn là những tiếng nói thực thi công lý. Luật sư vào Quốc hội để làm gì, nếu họ cứ đòi hỏi sự minh bạch và thượng tôn pháp luật—những thứ vốn được coi là „xa xỉ“ và gây đau đầu? Thay vào đó, bốn vị sư thầy mang đến một bầu không khí tĩnh tại, nơi những sai phạm có thể được hóa giải bằng lòng từ bi và những vận hạn quốc gia được gởi gắm vào những tờ sớ dài dằng dặc. Đây không chỉ là sự lệch lạc về nhân sự, mà là một cú tát vào khái niệm Nhà nước pháp quyền.
Khi „cầu siêu“ trở thành nhu cầu cấp thiết hơn „lập pháp“, đó là dấu hiệu của một định chế đang mất phương hướng, chọn cách bám víu vào tâm linh để khỏa lấp những lỗ hổng của thực tại. Quốc hội giờ đây giống như một ngôi chùa lớn, nơi người ta không bàn cách sửa luật để dân giàu, mà bàn cách dâng sao giải hạn để „ghế“ vững. Một kịch bản bi hài kịch mà ở đó, luật pháp chỉ là thứ yếu, còn sự bình an ảo ảnh mới là đích đến cuối cùng.










