Ăn 30/4 mất đảo Hải Sâm: Nghịch lý của những cuộc „giải phóng“

Việc đẩy mạnh các đợt tuyên truyền rầm rộ về ngày ba mươi, tháng tư, không chỉ đơn thuần là kỷ niệm lịch sử, mà là một „Màn khói chính trị“ hoàn hảo để che đậy sự tê liệt trước những hành động gây hấn của Bắc Kinh. Trong khi người dân bị cuốn vào cảm xúc của quá khứ, Trung Quốc đã kích hoạt chiến dịch „Tằm ăn lên“ ở cấp độ cao nhất: Biến Đá Hải Sâm thành một pháo đài nhân tạo khổng lồ chỉ trong chớp mắt.

Câu hỏi được đặt ra: Liệu có một „Thỏa thuận im lặng“ đằng sau sự thờ ơ này? Việc Trung Quốc chọn đúng thời điểm nhạy cảm khi thế giới đang đổ dồn sự chú ý vào lò lửa Iran, kết hợp với các lễ hội nội địa của Việt Nam, cho thấy một sự phối hợp nhịp nhàng đến đáng sợ. Đường băng 4km tại Hải Sâm không đơn thuần là công trình xây dựng, mà là một „Cái thòng lọng địa chính trị“ đang siết chặt vào yết hầu của Hoàng Sa và Trường Sa.

Đây có thể được xem là chiến thuật „Giải phóng đảo“ theo định nghĩa của Bắc Kinh, tức là xóa sổ thực tế chủ quyền của Việt Nam ngay trên thực địa trong khi đối phương vẫn đang mải mê với những chiến thắng cũ. Những lời „quan ngại“ yếu ớt từ phía cơ quan ngoại giao thực chất chỉ là một vở kịch được dàn dựng để xoa dịu dư luận trong nước, trong khi những cỗ máy nạo vét vẫn lầm lũi tiến bước.

Sâu xa hơn, đây chính là kịch bản „Bán chủ quyền mua ổn định ghế nóng“. Khi sự tồn vong của một thể chế được đặt lên trên toàn vẹn lãnh thổ, việc im lặng trước sự biến mất của Biển Đông trở thành một phần của giao kèo chính trị ngầm. Nếu không có hành động thực chất, ngày ba mươi, tháng tư,  trong tương lai có thể sẽ bị lịch sử ghi nhớ như một nghịch lý đau đớn: Ngày ăn mừng „giải phóng“ lục địa cũng là ngày chứng kiến quá trình mất sạch biển đảo vào tay ngoại bang mà không hề có một phát súng tự vệ.

 

https://www.facebook.com/share/p/1XHeCs1vsG/