Khi Lê Minh Hưng vạch ra những ưu tiên cho nhiệm kỳ mới, bức tranh hiện lên đầy tham vọng: tăng trưởng hai chữ số, chính phủ tinh gọn, công nghệ bứt phá, giáo dục đổi mới, y tế vững mạnh. Nghe như một bản “wishlist” hoàn hảo—nhưng vấn đề là, những lời hứa này đã từng xuất hiện không ít lần trong các nhiệm kỳ trước.
Xây dựng thể chế, cắt giảm thủ tục—ai cũng đồng ý, nhưng bộ máy có tự cắt chính mình không? Tăng trưởng trên 10%/năm—tham vọng lớn, nhưng nền kinh tế có chịu nổi áp lực đó hay chỉ là con số đẹp trên giấy? Khi vừa nhấn mạnh vai trò chủ đạo của kinh tế nhà nước, vừa gọi tư nhân là động lực chính, sự mâu thuẫn không cần tinh ý cũng thấy.
Chuyển đổi số, đổi mới sáng tạo—những khẩu hiệu thời thượng. Nhưng nếu tư duy quản lý vẫn cũ, công nghệ chỉ là lớp sơn mới trên nền tường cũ kỹ. Và lời hứa chống tham nhũng, xây dựng chính phủ liêm chính—nghe quen đến mức gần như trở thành nghi thức bắt buộc.
Điều đáng chú ý không nằm ở những gì được nói, mà ở những gì sẽ được làm—và làm đến đâu. Bởi trong chính trị, khoảng cách giữa cam kết và thực thi đôi khi rộng hơn cả những mục tiêu hoành tráng nhất.










