AI ĐỨNG SAU THAM VỌNG DỮ LIỆU SINH TRẮC CỦA ZALO?

Việc Zalo tuyên bố không xóa tài khoản sau 45 ngày từng được xem là động thái “xuống nước” trước áp lực dư luận. Nhưng nhìn sâu hơn, đó có thể chỉ là bước lùi chiến thuật. Cốt lõi vẫn không đổi: mở rộng thu thập dữ liệu người dùng theo cách tinh vi hơn, khó bị phản đối trực diện hơn.

Khi yêu cầu chụp giấy tờ tùy thân vấp phải phản ứng mạnh, Zalo nhanh chóng chuyển sang xác thực bằng gương mặt và giọng nói qua cuộc gọi. Đây không phải dữ liệu thông thường mà là sinh trắc học – nhóm thông tin nhạy cảm bậc nhất. Một khi đã được thu thập, lưu trữ hay phân tích, người dùng gần như mất quyền kiểm soát vĩnh viễn, bởi gương mặt và giọng nói không thể “đổi” như mật khẩu hay số điện thoại.

Câu hỏi đặt ra là: Zalo cần những dữ liệu này để làm gì, khi sim điện thoại đã phải định danh theo quy định? Một ứng dụng nhắn tin vì sao lại cần tới công cụ nhận diện suốt đời của người dân? Trong bối cảnh luật bảo vệ dữ liệu cá nhân còn thiếu cơ chế giám sát hiệu quả, Zalo liên tục thử ngưỡng xã hội, điều chỉnh chiêu thức sau mỗi làn sóng phản đối.

Điều khiến người dùng bất an không chỉ là công nghệ, mà là sự im lặng quanh câu hỏi lớn: dữ liệu sinh trắc học này sẽ đi về đâu, được chia sẻ với ai? Khi quyền riêng tư bị bào mòn từng bước, người dùng có nguy cơ trở thành đối tượng bị định danh và giám sát từ xa – âm thầm nhưng bền bỉ.

https://www.facebook.com/share/v/1V8vcMZYcy/