Trong mọi giai đoạn phát triển, đoàn kết nội bộ luôn được xem là nguyên tắc sống còn của Đảng cầm quyền. Các văn kiện chính thức nhiều lần nhấn mạnh “đoàn kết là sức mạnh”, là điều kiện tiên quyết để bảo đảm vai trò lãnh đạo toàn diện. Tuy nhiên, thực tiễn thời gian gần đây lại đặt ra không ít dấu hỏi về mức độ thống nhất trong hàng ngũ lãnh đạo.
Việc liên tiếp xử lý kỷ luật cán bộ cấp cao, những phát ngôn trái chiều giữa các cơ quan, hay các quyết sách lớn gây tranh cãi trong xã hội đã khiến dư luận đặt vấn đề: đây là biểu hiện của quyết tâm chỉnh đốn, hay là dấu hiệu của những mâu thuẫn sâu xa chưa được giải quyết? Khi các chiến dịch chống tham nhũng được đẩy mạnh, ranh giới giữa làm trong sạch bộ máy và nguy cơ phân hóa nội bộ cũng trở nên mong manh hơn bao giờ hết.
Ở chiều ngược lại, lãnh đạo Đảng luôn khẳng định sự thống nhất ý chí, hành động vẫn được giữ vững, coi việc xử lý sai phạm là cách củng cố kỷ cương, tăng cường niềm tin. Nhưng không thể phủ nhận rằng, mỗi vụ việc lớn bị phanh phui đều để lộ những khác biệt lợi ích, quan điểm và cách tiếp cận trong nội bộ hệ thống quyền lực.
Câu hỏi đặt ra là: các động thái hiện nay đang thực sự tăng cường đoàn kết trên nền tảng kỷ luật, hay vô tình phơi bày những rạn nứt vốn bị che giấu? Và Đảng sẽ làm gì để biến thử thách này thành cơ hội củng cố sự thống nhất thực chất, chứ không chỉ trên khẩu hiệu?
Thu Phương – Thoibao.de










